Ngày Hoa Hướng Dương – Những mẩu chuyện ngắn ý nghĩa

Ngày Hoa Hướng Dương – Cuốn sách không có những câu chữ phức tạp, lời văn trau chuốt, cũng chẳng phải là những tư tưởng gì quá sắc sảo, quá sành sỏi, đó chỉ là những câu chuyện vô cùng đơn giản của đời, của tình. 22 mẩu truyện ngắn của tác giả nhà văn Nguyễn Thiên Ngân đã mang đến những cảm giác khác nhau: có mềm mại, có gợi cảm, pha chút mộng mơ (trong khuôn khổ), lạc quan, hóm hỉnh, và đặc biệt là câu chữ và tư tưởng rất… “ngông”, tất nhiên, bạn chẳng thể thiếu được niềm hy vọng – cái hồn của cả quyển sách này. Người đọc có thể trải nghiệm những ngọt ngào trong “Ngày Hoa Hướng Dương”, “Như Chưa Từng Nổi Gió”, “Vườn Cỏ Mùa Thu”, “Vạn Sự Tùy Duyên”… những kết thúc mở với những dư âm sâu và đắng nhưng vẫn chất chứa niềm hy vọng trong “Rồi Sẽ Qua Hết”, “Bưu Thiếp Tháng Tư”, “Một Nơi Yên Ổn Trong Lòng”,… hoặc cả những kết thúc bí ẩn, bế tắc như “Hoàn Hảo” và “Thuê Bao Biến Mất” v.v… Suy tưởng về tình yêu, về cuộc sống được Ngân thể hiện khá rõ nét trong những câu chuyện của cô. Có những thương yêu trong truyện ngắn của Ngân xuất phát từ hai phía, nhưng không phải là tình yêu mà chỉ đơn thuần là những thứ cảm xúc thoảng, khuấy động tâm hồn. Những chuyện tình kết thúc không trọn vẹn dưới ngòi bút của Ngân trở thành cánh cửa mở ra những khởi đầu mới, hoặc đối với một vài cảm nhận khác, nó trở thành những bế tắc khó tháo gỡ, gây cho người đọc cảm giác tò mò đến co rút vì không biết những nhân vật ấy sẽ chọn lối đi nào. Và như đã nói từ đầu, luôn ẩn đâu đó trong những câu chuyện của Thiên Ngân niềm hy vọng. Nguyễn Thiên Ngân không phải là một nhà văn quá nổi trội hơn các nhà văn trẻ xuất hiện trong thời điểm hiện tại nhưng suy nghĩ và cảm xúc mà cô đã trao vào những câu chuyện, lời thơ của mình thì lại khẳng định phần cá tính khó mà bị hòa tan. Ví như người ta sẽ chọn nơi nào là điểm đến mơ ước cho một chuyến du lịch? Paris, New York, London? Đa phần là thế. Miền đất của Rồng Sấm xuất hiện khá vô tình nhưng lại hữu ý trong tập truyện này. Một chút khùng điên, mơ màng và bồng bột của tuổi trẻ, nhưng phảng phất hơi hướng muốn yên lành của người đã đến độ “chín” của đời. Đó là cái “ngông”, rất riêng, một “chất” không thể không phân biệt được của Nguyễn Thiên Ngân. Nếu với quyển “Đường Còn Dài… Còn Dài”, sự bứt phá trong cách viết hay nội dung của Ngân chưa rõ nét với bạn thì “Ngày Hoa Hướng Dương” sẽ không phải là một lựa chọn hối tiếc cho bạn đâu.